25 cái xuân xanh rồi...hi hi nói như bà già í. Mấy đứa nhỏ gọi mình là Ngoại và Má riết làm mình nhiều hơn thỉnh thoảng buông vào câu triết lí hay là...ngược lại!
Nói có vẻ ưu tư vậy thôi chứ nhìn thì biết chẳng lo lắng là mấy rồi. Viết đến đây là lại muốn hát nghêu ngao bài của Trịnh..."Đời cho ta thế, cứ hãy cất bước đi mọi nơi; gặp nhau trong phố xin yêu khôn nguôi những thân người. Đời cho ta thế hãy cứ sống tới như mọi ai. Mặc dòng sông kia sẽ cuốn đất cát ra biển khơi"
Đúng làm sao!(Xin triết lí miếng nữa...) Cuộc sống thì sao tránh khỏi những sạn cát, đôi lúc làm ta đau làm ta xót nhưng nếu thiếu đi những hạt sạn ấy, liệu con người ta có thấy đỡ xót xa đi không...hay lại càng trăn trở.Thế mới thấy buồn vui là tự tạo tự tại trong mỗi người thôi..."sóng cứ thế cứ thế xô bờ cát dài..."
...hoa vẫn nở mỗi sáng rạng rỡ...dù đêm trước con sóng vô tình xô bờ vùi cánh hoa dưới cát...Cuộc sống đẹp là nhờ vậy đó, biết không thời gian ơi? ^_^
-1.jpg)
No comments:
Post a Comment